Back to Blog
Daily Writing/February 12, 2026

Đến Khi Nào Thì Trời Hửng Nắng

Vincent Nguyen
Written by Vincent Nguyen
Đến Khi Nào Thì Trời Hửng Nắng

Những ngày sát Tết, ai ai cũng bận rộn và hối hả.

Tôi cũng bận. Chỉ là không vội.

Việc vẫn nhiều. Danh sách vẫn dài. Điện thoại vẫn sáng liên tục. Tôi làm từng thứ một, đều đặn. Nhìn bên ngoài thì mọi thứ vẫn ổn. Vẫn đi làm. Vẫn có kế hoạch. Vẫn xoay xở được.

2 giờ sáng, đèn phòng tôi vẫn còn bật.

Không phải vì còn việc. Chỉ là chưa ngủ được. Tôi nằm đó, nghĩ về những chuyện rất nhỏ — tiền nhà, chi tiêu, vài con số trong đầu cứ tính qua tính lại.

Thời điểm này trong năm giống như một cách đo lường. Không ai nói ra, nhưng mình tự biết mình đang ở đâu. Có gì. Chưa có gì.

Tôi vẫn làm việc. Vẫn cố gắng. Không bỏ bê ngày tháng của mình.

Chỉ là mọi thứ vẫn chưa “ổn định” theo cách tôi từng hình dung.

Vẫn thuê nhà.

Vẫn phải tính toán.

Vẫn tự nhủ: chắc sang năm.

Không phải là mọi thứ đang tệ.

Chỉ là chưa yên.

Đêm xuống, thành phố bớt ồn hơn một chút, cảm giác đó rõ hơn. Không quá buồn. Không kịch tính. Chỉ là thấy mình hơi lẻ loi trong căn phòng sáng đèn.

Tết sắp đến. Người ta nói nhiều về khởi đầu mới.

Còn tôi, lúc này, chỉ mong ngủ được trước nửa đêm - và thôi cảm giác mình đang chậm hơn một điều gì đó không rõ tên.

End of Insight.